Một Noel rồi một tết Tây lại đến, thời gian thoảng trôi. Thoáng cái loài người đã sang năm thứ 10 của Thế Kỷ 21.
Noel năm nay ở Sydney, miền Đông nước Úc may mắn được nhiều ngày mưa liền tầm tã, nên nhà chức trách khỏi phải nhọc tâm ra những lệnh cấm đốt lửa nướng thịt ngoài trời và động viên lực lượng phòng chống cháy rừng. Nông dân Úc lầu bầu: “mưa nữa đi, trút nữa đi cho ta được nhờ. Ai cũng cần mưa.”
Ngược với Úc nay đang mùa hè, phía bán cầu bắc, Noel ở Mỹ nhiều tuyết rơi, lạnh cóng. Bão tuyết hết cơn này đến cơn khác tàn phá miền Đông Bắc nước Mỹ, gồm cả New York và Washington DC, nơi các lực lượng cứu hộ túc trực hoạt động. Tây Âu và Bắc Âu cũng chịu lạnh vô cùng, chừng âm 6 độ ở Hà Lan và Copenhagen, nơi các quốc gia vừa kết thúc tranh cãi về biển đổi khí hậu và đùn đẩy trách nhiệm trong việc làm giảm ấm nóng toàn cầu cho thế hệ con cháu.
Trẻ con ngày một lớn, người lớn thêm một vài nếp nhăn trên mặt hay trên bàn tay – sự già nua của người lớn tuy có vẻ chậm lại nhưng nghiễm nhiên, không thể cưỡng. Mọi sắp xếp trong nhà ngoài phố cho Noel và Tết Tây giờ đây đã vào guồng. Quà cho con, quà cho vợ, cho chồng, cho bạn tình, bằng hữu, đồng nghiệp ở sở, cho bố mẹ đằng nội, đằng ngoại… lẳng lặng mà mua theo lịch và kế hoạch đã sắp sẵn. Các văn phòng và công sở trích chút ít thưởng cho tập thể nhân viên một bữa tươi (Christmas parties) với tôm hùm, beefsteak bò Nhật bản và vang đỏ, vang trắng cùng beer và Champaign. Khách hàng cũng lợi dụng để o bế các cơ quan và văn phòng dịch vụ của nhà nước và tư nhân bằng cách mời mọc dự các cuộc tổng kết và liên hoan cuối năm.
Quà cáp và những nụ hôn
“Chào Minh, Merry Christmas! Tớ có 2 cái này tặng cậu.” Chị Kim, đồng nghiệp người Hàn Quốc, nồng nhiệt ôm hôn rồi dúi vào tay tôi hai chai nhỏ nhỏ, một màu đỏ thẫm, một trắng. Chị Kim năm nay thay đổi, chuyển từ “kênh” rượu sa-kê sang đua đòi tham gia câu lạc bộ rượu vang, được phân phối vài can giá rẻ, về chiết dần ra các chai con, rồi thả sức tặng bạn bè. Của một đồng công một nén. Tôi được chị tặng một vang trắng, một vang đỏ.
Có lẽ buổi họp mặt gia đình vui nhất ở thế giới phương Tây theo phong tục Thiên Chúa là sáng 25.12 (Christmas Day). Cũng tựa như sáng mùng Một Tết Nguyên Đán ở Việt Nam, cả nhà nội ngoại, cha mẹ, con cái cháu chắt gặp mặt nhận quà của nhau. Trẻ con ít tuổi (từ 4-10) thường thích quà theo số lượng, cứ phải túi lớn, hết thức này đến món khác, từ bàn chải đánh răng mới đến quần lót hàng hiệu, sang quả bóng đá đến đồ chơi điện tử… các cháu lớn thì mong chờ đồ tinh vi hơn như Iphone, phần mềm game Wii hay phiếu mua hàng xịn ở siêu thị.
Ngươì lớn chỉ nhận mỗi người một phần quà. Ai mua cho ai? Thường mọi người phân công qua việc bốc thăm từ trước với số tiền tùy theo, năm nay vào khoảng 20 đô mỗi người. Năm nay, 2009, kinh tế hồi phục nên khoản tiền quà và chất lượng quà cũng được dư dả hơn. Bản thân Lê Minh thì cười nhe răng được mùa khi ông bố vợ (82 tuổi) nháy mắt: “quà cho cậu trong xe của tôi, lúc nào về cậu nhớ chuyển qua xe cậu – tôi bê không nổi nữa rồi.” (Quà là 1 thùng 24 chai beer cỡ vừa.)
Trẻ con vẫn nhảy cẫng sung sướng khi được quà. Hai cháu gái tôi người nửa Úc nửa Brazil, 18 và 23 tuổi, xinh như mộng, hồn nhiên chạy quanh hôn hít bất cứ ai tặng cháu quà, cám ơn rối rít. Bọn con và cháu trai thì hay ngượng, chỉ hôn mẹ, bà, và để cho các bà chị họ hôn hít nhiệt tình.
Số lượng thường do phái nữ quyết định.
Nói chuyện những nụ hôn ở Úc thì thật phong phú. Dân gốc châu Âu thì tùy theo, có người được hôn 1 lần, 2 lần, thậm chí 3 lần mỗi lần gặp bạn. Số lượng thường do phái nữ quyết định. Đàn ông ở phương Tây ít khi hôn nhau, trừ ở một số vùng theo tập quán Trung Đông, có đàn ông chạm má vào nhau. Anh bạn tôi người Ai Cập (Hồi Giáo) giải thích, đàn ông trong văn hoá Hồi Giáo ôm hôn, chạm má vào nhau là để chứng tỏ thực tâm bè bạn và tự tạo cho mình cảm giác tự tin gần gũi nhau hơn. Nhìn vào mắt nhau, bắt tay gắn bó, ôm nhau với cảm giác hồn nhiên và lành mạnh – đó phải chăng là mấu chốt quan hệ con người với con người?
Người viết này thuộc vào thế hệ đã chứng kiến lãnh đạo các thành viên của Cộng Đồng Kinh Tế Xã Hội Chủ Nghĩa, Comecon, trong đó có cả lãnh đạo Việt Nam, ngày trước cũng hôn nhau trịnh trọng mỗi khi sang thăm nhau.
Đa văn hóa và lòng bao dung
Toàn cầu hoá khiến lượng lao động và dân chúng di chuyển rộng rãi hơi khiến chẳng còn khái niệm dân số hay văn hoá thuần chủng. Quốc gia nào cũng vậy, muốn hay không muốn cũng đều phải đón nhận thực tế đa văn hóa, và chính phủ nào cũng phải có những sửa đổi và điều chỉnh chính sách để thích ứng với đa văn hóa.
Những năm gần đây các hội đồng thành phố ở Úc dùng thành ngữ “Seasonal Greetings” (Chào mừng mùa năm mới) thay vì “Merry Christmas,” vì họ muốn chan hòa với nhiều sắc dân theo Phật Giáo, Hồi Giáo hay các tôn giáo khác không an hưởng tập quán Noel. Một cháu bạn học của cậu con lớn nhà tôi người gốc Thổ Nhĩ Kỳ, theo Hồi Giáo, năm nào cũng mong chóng cho hết ngày Noel (25.12) là gọi điện rủ cho được các bạn đi chơi xem phim. Các bạn cậu dần dần cũng hiểu, chiều bạn và chẳng bao giờ muốn bàn riêng biệt về ngày lễ thánh Thiên Chúa Giáo.
… cũng chính văn hóa dân chủ đầu phiếu ở Úc đã trở thành miếng đất tốt cho văn hóa đa chủng sau này..
Đồng nghiệp của tôi, người Nepal (Đạo Phật) một hôm lên tiếng thắc mắc, “đất nước thì đa văn hóa, nhưng được nghỉ nhõn ngày Noel. Còn ngày Phật Đản hay Lễ Thánh Ala thì sao nhỉ? Thắc mắc của anh khơi gợi cả một cuộc bàn cãi sôi nổi. Nhìn vào lịch sử hình thành nước Úc thì ta thấy có ít nhất là 3 yếu tố trụ cột: tiếng Anh, văn hóa phương Tây Thiên Chúa Giáo và nền Dân Chủ tự do (liberal democracy) có đối lập chính kiến và phổ thông đầu phiếu. Chính vì thế nên Noel và ngày Boxing Day (26.12) là ngày nghỉ lễ của các sông sở toàn quốc và trong phần khai mạc các cuộc họp quốc hội Úc.
Có người cho rằng cũng chính văn hóa dân chủ đầu phiếu ở Úc đã trở thành miếng đất tốt cho văn hóa đa chủng sau này – đây là một lập luận đáng để ý. Trong vòng 200 năm, đặc biệt từ 20 năm trở lại đây, hệ thống chính trị, kinh tế và xã hội của Úc đã và đang tập sự và thực hành bao dung các giá trị Hồi Giáo, Phật Giáo, Do Thái Giáo và những dòng tín ngưỡng và văn hoá khác từ khắp thế giới. Sự bao dung và chấp nhận các niềm tin và giá trị văn hóa từ nhiều quốc gia và dân tộc được luật pháp chính thức bảo vệ cấu thành và luôn được cập nhật trong chính luật pháp ở Úc.
Quyền lợi sát sườn từ phổ thông đầu phiếu của các sắc dân và tôn giáo chung sống tại Úc khiến các chính phủ và đảng phái chính trị ở nước này hết sức cẩn thận trong lời ăn tiếng nói và cách cư xử với các tôn giáo và văn hóa phi Thiên Chúa. Các ban cố vấn văn hóa và thuần phong mỹ tục được nhà nước tài trợ đã và đang hoạt động tích cực suốt năm đặng tư vấn cho nhà nước về chính sách, bản sắc văn hóa riêng, và các khía cạnh hội hè của gần 200 sắc tộc chung sống trên châu lục này.
Thủ tướng Kevin Rudd đứng ra thay mặt toàn bộ hệ thống chính trị ở Úc xin lỗi người thiểu số da đen…
Sự dung hợp các tầng văn hoá khác phương Tây ở Úc qua thời gian dĩ nhiên chẳng bao giờ phẳng lặng. Nó chính là một quá trình tranh đấu, tranh luận gay gắt và thoả hiệp dung hòa vẫn đang tiếp diễn không ngưng. Chính phủ Liên Bang Úc 3 năm vừa qua làm được 2 điều kỳ diệu. Thủ tướng Kevin Rudd đứng ra thay mặt toàn bộ hệ thống chính trị ở Úc xin lỗi người thiểu số da đen, những bộ lạc chủ nhân đầu tiên xuất hiện ở châu Úc từ cách đây 40 ngàn năm. Ông Rudd thay mặt chính phủ nhận lỗi về những cư xử tàn bạo của các chính thể Úc da trắng đối với thổ dân Úc từ việc xả súng bắn, cho tới cách ly con cái thổ dân khỏi bố mẹ chúng, ép buộc vào các trại mồ côi do Thiên Chúa Giáo quản lý. Ngày nay người Úc khi hội họp thường có một nghi lễ rất đáng nể, đó là đọc lời công nhận “mảnh đất Úc chúng ta ngồi đây là của những bộ lạc thổ tên là… dân vùng ….”
Toàn cầu hóa
Đó là chuyện ở Úc, còn trên thế giới người ta thấy những bước chính sách hoà giải dân tộc rất thuyết phục của một tổng thống da màu, có quê quán và lớn lên ở nhiều xứ đạo Hồi, Barack Obama. Mặc dù có những dè bỉu ở đây đó, ông Obama đã hãnh diện nhận giải thưởng Nobel hoà bình do những công lao đóng góp về dung hoà bất đồng giữa thế giới phương Tây và Hồi Giáo, giữa phương Tây và nước Nga cùng những quốc gia thuộc Đông Âu. Tổng Thống Obama đàng hoàng nhận giải thưởng hoà bình trong khi tuyên bố những bước chiến lược chống khủng bố và mong được thế giới hưởng ứng. Những tuyên bố của lãnh đạo Trung Quốc, Tây Âu, Nga và thế giới A Rập về những vấn đề toàn cầu và đa phương năm qua tỏ ra có trách nhiệm và nhiều đắn đo hơn xưa.
Các lãnh tụ chính trị sẽ học cách tin tưởng nhau hơn và hợp tác với nhau thực lòng hơn.
Nhìn vào năm mới chắc chắn ta sẽ thấy toàn cầu hóa đang tiếp tục giúp dung hoà các văn hóa bản sắc. Những xung đột và tranh cãi Đông – Tây vẫn sẽ tiếp tục, nhưng hi vọng là người ta sẽ dùng ngôn ngữ hơn là vũ khí cả nóng và lạnh. Toàn cầu hóa sẽ bắt buộc những chính phủ đang tự cô lập và sống ẩm thấp riêng rẽ phải đối thoại trong các nỗ lực quốc tế và tự có trách nhiệm hơn, trước hết đối với dân chúng ở nước họ. Các lãnh tụ chính trị sẽ học cách tin tưởng nhau hơn và hợp tác với nhau thực lòng hơn. Cạnh tranh và hợp tác về kinh tế, thể thao và văn hóa bao giờ cũng an toàn và nhân bản hơn so với những cơn co giật quân sự.
Lê Minh
Sydney
12.2009